CÂU CA TRUYỀN MIỆNG VỀ ĐỨC TỔ TRẦN GIA
Truyền thuyết từ thuở xa xưa
Quê ta có một vị vua khác thường
Kinh đô chẳng có phố phường,
Là năm mươi mẫu ruộng vườn dân dâng.
Ba mặt tiếp giáp với sông,
Mặt kia liền với ruộng đồng thôn quê.
Rành rành dấu tích còn ghi:
Đường tên Ông Trạng, Ông Nghè; tên sông.
Ông Cống là đoạn cuối cùng
Là nơi hội tụ với sông Đại Hà.
Đức Vua chẳng phải đâu xa
Chính là Cụ Tổ Trần Gia quê mình.
Vương triều chưa kịp hình thành
Bỗng đâu xuất hiện một anh khách Tàu.
Người này đặt sớ vào tâu
Muốn bền ngôi báu phải sâu sông ngòi.
Vua truyền ngỏ lối xẻ đồi,
Làm cho cồn Cả tách rời cồn Ngô.
Dòng sông cửu khúc chảy qua.
Máu rồng loang đỏ suốt ba tháng liền.
Đức Vua từ đấy quy tiên
Ngai vàng Vua chửa kịp truyền cho ai.
Cống Khê Trạng cũng chầu trời
Chỉ còn lưu lại một đời tiếng danh.
Còn làng Kim Giả quê mình,
Nằm trên mảnh đất địa linh một thời.
Trước làng ba cái giếng khơi,
Người xưa thường gọi là nơi mắt rồng.
Sau làng về phía cánh đồng
Có ba núi đất trên trồng cây xanh.
Cảnh quan sơn thuỷ hữu tình
Nằm trên mảnh đất địa linh một thời.
Dù cho vật đổi sao dời
Vẫn còn dấu ấn một thời xa xưa./.